Medium format

Khởi đầu với máy PnS, rồi DSLR với ống Zoom “toàn dải”, tiếp đến là full frame với lỉnh kỉnh ống dài ống ngắn. Sau một thời Hoa – Mẫu – Đời thường… Các “tay chơi” lại có xu hướng quay về với film, với máy “cơ”, máy phóng, với phòng tối, đèn đỏ…

Cái vòng số – film – zoom – fix luẩn quẩn ấy hầu như ai có tý đam mê nhiếp ảnh cũng phải dính vào. Thiệt hại thì quả là khó tính. Nhẹ thì vợ hờn con dỗi, nặng thì ôm máy ngủ văn phòng hay gửi cả gia sản sang nhà bạn thỉnh thoảng lắm mới dám “mượn” về mân mó.

Một ngày bạn chợt nhận ra là có thể thay 36 cái sensor trong vòng 30′ chỉ với mấy chục ngàn đồng có lẽ bạn sẽ mơ hồ nhận thấy sự lợi hại của film.

Thứ đến, nếu bạn vô tình được xem vài tấm phim dương bản chụp phong cảnh ba lăng nhăng hay hoa lá tầm phào, bạn sẽ mất hồn vì sự trong trẻo của màu sắc, độ mịn màng của hình ảnh mà không máy DSLR nào, không một màn hình LCD nào diễn tả được.

Rồi, bạn loay hoay convert, mất cả ngày “độ” ảnh trắng đen để đến cuối ngày cái bạn nhận được là một “toác phẩm” vừa bết vừa cháy. Như là nỗi sỉ nhục khi đặt bên cạnh những bức ảnh đen trắng ngày xưa. Lúc này có lẽ bạn đã thật sự bị thuyết phục bởi sự chuyển tone tinh tế của film BW, Cái rực rỡ không thể diễn tả của màu Slide…

Và rồi bạn đi đến kết luận: film hơn số, rồi bạn bán máy số mua máy film và tất nhiên, mua film!… Xin thành thật chia buồn nếu bạn làm như vậy vì câu chuyện của chúng ta bây giờ mới chỉ bắt đầu. Chuyện về Medium format.

(Trong khuôn khổ bài này, chỉ xin được nêu một vài cảm nhận cá nhân về Medium format analogue).

Nếu với thể thao, “Nhanh hơn, mạnh hơn, cao hơn”… là phương châm hành động thì
“to hơn” mới là điều hầu hết người mê film mong đợi. Cái sự to bắt nguồn từ lòng tham? Đúng vậy, nhưng là cái tham rất đáng quý! Tham chi tiết. Tại sao khi thiết kế tiền giấy hoặc tem người ta phải vẽ to đến vậy dù sau đó thu gọn lại trong lòng bàn tay để sản xuất hàng lọat? Khi thu nhỏ một bản vẽ chi tiết, cái ta nhận được thật tinh vi và rất… khó làm giả :))

Các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp trong lĩnh vực quảng cáo, thời trang đặc biệt tin dùng Medium format bởi các lợi ích to lớn mà nó mang lại. MF đáp ứng hòan hảo các yêu cầu khắt khe nhất về độ tương phản, chi tiết, độ vênh sáng, tốc độ ăn đèn flash… để cho ra những bức ảnh có chiều sâu, không gian, giàu chi tiết. Với diện tích gấp ~ 6 lần film 35mm, thật dễ dàng để phóng lớn thành poster đem đi in ấn mà không phải lo ngay ngáy liệu ảnh có đủ nét hay không.

Gia đình máy ảnh Medium format phong phú nhất về kích thước và chủng lọai từ 4×4 cm, 4×6 cm, 6×6 cm, 6×7 cm, 6×9 cm… thậm chí có thể tiến lên tận 6×17 cm (panorama) chỉ với  một cú bấm máy. Nhưng phổ biến nhất vẫn là 6×6 với khung hình vuông vắn, cổ điển phù hợp với hầu hết các thể lọai ảnh mà vẫn mang một chút gì đó rất thơ.

Có một chiếc máy ảnh Medium format với tuổi đời vài chục năm trong nhà như có một người bạn với đầy đủ nỗi niềm buồn vui lẫn lộn. Người bạn đó vừa có giá trị trang trí, sưu tầm lại vừa cho ra những tấm ảnh đích thực với chất lượng đỉnh cao. Các tư thế chụp khó (và rất xấu) từ dưới lên hay từ trên xuống khiến các nhiếp ảnh gia phải bò tòai, leo trèo khổ sở trở nên dễ dàng, duyên dáng lạ thường khi bạn cầm trong tay máy Medium format. Và khi chụp chân dung thì cảm giác “bị” chụp mất đi, cái máy ảnh vô tình trở thành đề tài, cầu nối, xóa đi ranh giới nhiếp ảnh gia – người mẫu để người ta trò chuyện, giao lưu.

Và, điều kỳ diệu nhất mà Medium format mang lại cho người ta là cảm giác phiêu bồng khi nhìn qua khung ngắm. Mọi thứ vừa nổi bật như khi bạn xem film 3d, lại vừa nhu ảo như hình ảnh trong rạp chiếu film thời bao cấp. Nghe đồn có cả một trào lưu chuyên chụp lại ảnh qua khung ngắm của Medium format hòng lưu lại chút bâng khuâng, ngẩn ngơ, ngạc nhiên, hồi hộp…

Nếu bạn đã từng vất vả với vấn nạn Crop – full frame, đã từng mất mát rất nhiều để chuyển từ số sang film, hãy cố bước chân lên để cùng đắm say với Medium format.

Tạm chia tay với Medium format, hẹn bạn ở phía trời xa, nơi lấp ló ánh hào quang của Large format.

My Rollei Original (Since 1939)

7 thoughts on “Medium format

  1. Mềnh sợ sự lấp lánh của ánh hào quang lắm bẹn Han Nguyen ợ… Mềnh ăn đòn đủ của nó rồi. Mềnh chỉ thích góc nhỏ tôi tối, âm u cùng cái máng lợn be bé thôi. Không cần medium, không cần large…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s