Eva Cafe, bộn bề nắng gió

Tháp tùng 03 mẹt chủ Kòi, Tâm và bé Thùy Linh lên cao nguyên “thăm và làm việc” với nhóm từ thiện G+1 về, Sau một đêm mắt trắng dã vì món Gỏi lá dội bom, cả địch cả ta lốc nhốc kéo nhau vào Êva cà phê.

Nói là bộn bề bởi cách sưu tầm xếp đặt nơi đây như gom, như nhét, như nén, như lèn…
Có chút tiếc của, có tẹo tham lam hòng nhét cả cao nguyên mây tràn gió lộng vào hơn trăm mét vuông khuôn viên quán ngay giữa trung tâm thị xã Kontum.

Này thì gỗ, thì đá, thì thân bom mảnh đạn…
Nọ hồ, nọ suối, nọ bếp núc, nọ thuyền…
tượng lớn, tượng bé, chen vai thích cánh,
ghế nhỏ ghế to uốn lượn hoa văn.
lác đác còn cả thi, ca, nhạc họa. Kể hòai tốn giấy :))

Lượng đồ vật được bày ở đây có lẽ đủ để làm nên một cuộc triển lãm, một nhà trưng bày, một cái gì đó rất “gì và này nọ” nếu kéo về xuôi.

Không gian dù hơi “rậm rạp” vẫn sáng bừng bởi nắng cao nguyên.
Chỉ một khúc cây chắn cánh cửa nhà vệ sinh khiến người ta nhớ cao nguyên đầy gió.

Bỏ lại mẹt chủ Tâm nhớ chồng ngẩn ngơ ngồi ngắm khói mãi không biến thành “cục vọng phu”, cả đòan vào bàn uống nước. Và lại loanh quanh chuyện mua con gì, bán cây gì cho… chợ miền xuôi.
Nhóm G+1 đã tặng cà phê “Da Vàng”, định ghé xem bảo tàng Trung Nguyên tiện thì mua thêm. Chuối sấy cũng đã có, chưa ai dám thử vì “cái bụng chưa yên”. Chuyện nở như ngô mà cái cà phê lại không chịu chảy. Bực mình gọi phục vụ chọc chọc đâm đâm một hồi cho chảy nhanh để còn “tếch cọp”.

Làm một hớp, quên không cho đường và chợt giật mình vì vị cà phê nơi đây.
Hay tại mình quên cho đường nhỉ? Lòng tự hỏi, tay thêm đường, làm thêm một ngụm, lần này ít thôi.

Óai, cà phê ngon thật.
Đậm hơn Da vàng, không dịu quá như Trung Nguyên. Có cái nắng, có cái gió, có cái đắng tan chảy nơi đầu lưỡi, rớt dịu dàng vào họng, để quên một ít đê mê trong vòm miệng.
Lật cái nắp phin ngửi thử, như được quay về thuở hồng hoang đốt lửa, đâm trâu, hò reo bên đống lửa.
Không phải chuyên viên để biết đánh giá thành phần, tỷ lệ. Mồm cũng không có thước để đo đậm nhạt nông sâu. Chỉ cảm nhận mơ hồ về cái sự khác lạ, rất khác dù rất ít so với những lọai “đẳng cấp” mình từng được nếm.

Xưa mình không thích cái slogan “sáng tạo” của Trung Nguyên. Nhưng uống cà phê tại phố núi xong mới thấy cái slogan của nó thật chuẩn. Chỉ vài lọai hạt, Không sáng tạo sao có thể khiến triệu triệu người ngây ngất muôn đời?

Về lại Sài Gòn, uống cà phê Eva, lại nhớ những làn da nâu sậm, những bông hoa cà phê trắng muốt, những đôi mắt cà phê trong suốt, những bầu trời cuộn mây. Chỉ tiếc rằng tiếng tý tách cà phê rơi không thay được tiếng cồng chiêng rộn rã.



8 thoughts on “Eva Cafe, bộn bề nắng gió

  1. Đặt mua cafe Eva bên Chợ Miền Xuôi (dù ở nhà vẫn còn khối cà-fe Ban Mê Thuột) xong, vào đây coi lão Hãn tả, lại nghĩ là mình mua hơi ít.

  2. Đi với mấy anh chị vui chết, nhớ chồng gì đâu ạ. Chỉ là mơ về những những điều cũ kỹ mà dường như mình đã quẳng tận đẩu tận đâu .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s