tiếng thời gian

Lâu, lâu lắm rồi mới được nghe đĩa nhựa.

Mất hơn tiếng phá 3 cái máy quay đĩa ra trộn nhào bóp nặn, rốt cục nó cũng kêu:))
Cái sự thèm nghe nảy nòi mươi hôm trước khi nghe ông bạn nói: cửa hàng Melodia ở Moscow thành quán ăn Nhật rồi:((
Lờ mờ nhận ra mình đang trở nên … giàu có:))

Cái cửa hàng đó chiếm nhiều thời gian nhất của mình thời sinh viên gian khổ.
Tuần mấy bận, lượn lờ, xem, soi, kết bạn,
tháng mấy lần lên đó khuân hết về thượng vàng hạ cám.
Mình ko thèm học tiết đầu để có thời gian lên đó… xếp hàng.
Năm đầu, dốt tiếng, có gì mua nấy, đặc biệt là mua cổ điển cho nó… sang:)). Ko hiểu tiếng Nga thì nghe opera tiếng ý :))
Năm hai, Nghe hơi nồi chõ nên lõm bõm biết mua theo album, theo tác giả theo người chơi, theo dàn nhạc… Trình tăng tiến ghê gớm:))
Năm ba, Rock, Rock và Rock. Đây là cái năm tốn tiền nhất, suýt bị đuổi vì luôn bỏ 2 tiết đầu:((
Ko có tiền cũng ra cửa hàng chém gió với bọn buôn đĩa chợ đen, giả vờ đặt hàng này nọ.
Năm 3, nghỉ AK, tha hồ buôn bán có tý tiền xủng xoẻng, nhẩn nha mua đĩa tư bổn chợ đen, mắt nhìn bọn Nga ngố xếp hàng ra điều khinh miệt lắm.:))
Năm 4, Đông đức xả hàng trước khi thống nhất, cơ man nào là đĩa, 12 Mark/ 1 cái mà nó bán rẻ như cho ở Nga. Lại còn băng TDK, BASF… Lạnh đến mấy cũng phải đi xếp hàng. Chu cha, tranh cướp nhau mà mua bán :)) Mình có bà chị “khổng lồ”, đi rõ sớm xếp hàng hăng lắm bị thằng tý hon đứng sau ko nhìn thấy, một chốc nó tóm cổ kéo ra ngoài bảo sao mày chen ngang? Tổ sư bố tức lòi ngươi nổ mắt mà ko cãi được, ai bảo chị ý… vô hình :((

Người Việt tính sẻ chia kém lắm, Mấy thằng năm trên mua được đĩa dấu như mèo dấu mứt, hỏi đố bao h nói. Dành phải đi lùng TOÀN BỘ CÁC CỬA HÀNG MELODIA ở Moscow và các vùng lân cận:(( rạc cẳng vẫn bôn ba. Nó có mình ko có ngủ thế éo nào được!
Thi thoảng vẫn phải nghe ké những cái mình ko có. Bù lại chả bao h cho nó mượn mang về :))
Có điều kiện thì mua 1 đôi: 1 nghe, một cất.
Ky cóp cọp xơi, Nhiều anh lúc về ko có tiền nộp cước, khóc chảy máu mắt vì tiếc hơn nghìn cái đĩa.

Số mình may mắn, được bạn gái tha hộ về :)) dù mất mát cũng kha khá:((
Cả tuần nay hì hụi sắp xếp dọn dẹp, kiểm kê cho ra cho vào hết bao lại hộp.
Xếp xong chợt nhẩm đã hơn hai chục năm rồi.
Nhìn những dòng đề tặng, tháng năm, những chữ ký xác định chủ quyền… hoá ra
Có những bạn đã mất, có những bạn bặt tin…

Tý tách tiếng thời gian
Rượu tràn lệ dâng
chợt nhớ các bạn vô cùng!

Advertisements

Eva Cafe, bộn bề nắng gió

Tháp tùng 03 mẹt chủ Kòi, Tâm và bé Thùy Linh lên cao nguyên “thăm và làm việc” với nhóm từ thiện G+1 về, Sau một đêm mắt trắng dã vì món Gỏi lá dội bom, cả địch cả ta lốc nhốc kéo nhau vào Êva cà phê.

Nói là bộn bề bởi cách sưu tầm xếp đặt nơi đây như gom, như nhét, như nén, như lèn…
Có chút tiếc của, có tẹo tham lam hòng nhét cả cao nguyên mây tràn gió lộng vào hơn trăm mét vuông khuôn viên quán ngay giữa trung tâm thị xã Kontum.

Này thì gỗ, thì đá, thì thân bom mảnh đạn…
Nọ hồ, nọ suối, nọ bếp núc, nọ thuyền…
tượng lớn, tượng bé, chen vai thích cánh,
ghế nhỏ ghế to uốn lượn hoa văn.
lác đác còn cả thi, ca, nhạc họa. Kể hòai tốn giấy :))

Lượng đồ vật được bày ở đây có lẽ đủ để làm nên một cuộc triển lãm, một nhà trưng bày, một cái gì đó rất “gì và này nọ” nếu kéo về xuôi.

Không gian dù hơi “rậm rạp” vẫn sáng bừng bởi nắng cao nguyên.
Chỉ một khúc cây chắn cánh cửa nhà vệ sinh khiến người ta nhớ cao nguyên đầy gió.

Bỏ lại mẹt chủ Tâm nhớ chồng ngẩn ngơ ngồi ngắm khói mãi không biến thành “cục vọng phu”, cả đòan vào bàn uống nước. Và lại loanh quanh chuyện mua con gì, bán cây gì cho… chợ miền xuôi.
Nhóm G+1 đã tặng cà phê “Da Vàng”, định ghé xem bảo tàng Trung Nguyên tiện thì mua thêm. Chuối sấy cũng đã có, chưa ai dám thử vì “cái bụng chưa yên”. Chuyện nở như ngô mà cái cà phê lại không chịu chảy. Bực mình gọi phục vụ chọc chọc đâm đâm một hồi cho chảy nhanh để còn “tếch cọp”.

Làm một hớp, quên không cho đường và chợt giật mình vì vị cà phê nơi đây.
Hay tại mình quên cho đường nhỉ? Lòng tự hỏi, tay thêm đường, làm thêm một ngụm, lần này ít thôi.

Óai, cà phê ngon thật.
Đậm hơn Da vàng, không dịu quá như Trung Nguyên. Có cái nắng, có cái gió, có cái đắng tan chảy nơi đầu lưỡi, rớt dịu dàng vào họng, để quên một ít đê mê trong vòm miệng.
Lật cái nắp phin ngửi thử, như được quay về thuở hồng hoang đốt lửa, đâm trâu, hò reo bên đống lửa.
Không phải chuyên viên để biết đánh giá thành phần, tỷ lệ. Mồm cũng không có thước để đo đậm nhạt nông sâu. Chỉ cảm nhận mơ hồ về cái sự khác lạ, rất khác dù rất ít so với những lọai “đẳng cấp” mình từng được nếm.

Xưa mình không thích cái slogan “sáng tạo” của Trung Nguyên. Nhưng uống cà phê tại phố núi xong mới thấy cái slogan của nó thật chuẩn. Chỉ vài lọai hạt, Không sáng tạo sao có thể khiến triệu triệu người ngây ngất muôn đời?

Về lại Sài Gòn, uống cà phê Eva, lại nhớ những làn da nâu sậm, những bông hoa cà phê trắng muốt, những đôi mắt cà phê trong suốt, những bầu trời cuộn mây. Chỉ tiếc rằng tiếng tý tách cà phê rơi không thay được tiếng cồng chiêng rộn rã.



Xin cám ơn tình yêu

Thổi cơm muộn ở Séo Pa Cheo

Sa lầy, tối muộn, đường xa, được các cô mầm non nhường hẳn cho hai phòng với bao nhiêu chăn gối, quý quá! Chờ cơm, mọi người có dịp lý lắt bên bếp lửa với bao chuyện à ơi về ấu thơ, củ khoai, củ sắn, bánh chưng, nghịch dại… Lửa ấm khiến các cơm thịt viên mới qua một ngày mà ngỡ như ruột thịt. Continue reading

Medium format

Khởi đầu với máy PnS, rồi DSLR với ống Zoom “toàn dải”, tiếp đến là full frame với lỉnh kỉnh ống dài ống ngắn. Sau một thời Hoa – Mẫu – Đời thường… Các “tay chơi” lại có xu hướng quay về với film, với máy “cơ”, máy phóng, với phòng tối, đèn đỏ…

Continue reading